BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    IMG_20210226_092255.jpg IMG_20210226_092242.jpg 15230796_1709875675996119_1329632988585197351_n.jpg

    Dạy bé các phương tiện giao thông | Vạn điều hay cho bé

    Kỳ Nghỉ Của Mỗi Người - Nguyễn Thiên Ngân

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 10h:31' 25-03-2024
    Dung lượng: 1.7 MB
    Số lượt tải: 5
    Số lượt thích: 0 người
     

    Kỳ nghỉ của mỗi người

    Tác giả: Nguyễn Thiên Ngân
    Thể loại: Tập truyện ngắn
    Số trang: 196
    Kích thước: 13x20 cm
    Phát hành: Công ty TNHH TM-DV văn hóa Cửu Đức
    Nhà xuất bản: Thời Đại
    Năm xuất bản: 2011
    Nguồn text: Twinkle eyes

     

    Là tập sách mới của tác giả trẻ Nguyễn Thiên Ngân, tập hợp 18 truyện ngắn hay nhất
    của cô trong năm 2011. Tác giả bộc bạch: “Mỗi năm qua đi, tôi thường nhìn lại xem
    mình đã nghĩ gì và kể những câu chuyện gì”.
    Sau Ngôi nhà mặt trời (2008), Đường còn dài, còn dài (2009), Những chuyển điệu
    (2010), Kỳ nghỉ của mỗi người chính là những câu chuyện Nguyễn Thiên Ngân
    muốn kể ở tuổi 21 của mình: những chuyến đi, những gặp gỡ, những kỷ niệm, cảm
    xúc… Ở đó, “tuổi trẻ lạ lùng như những cơn sóng, dẫu mặt đại dương bao la vậy,
    nhưng chúng luôn tìm thấy một nơi để bắt đầu” (Bản luân vũ cuối cùng).
    Sách còn có thêm những tranh minh họa của họa sĩ Thu Hằng với chia sẻ: “Tôi không
    mất nhiều thời gian cho việc minh họa quyển sách này vì chính những câu chuyện
    trong ấy đã tự họa nên những bức tranh đẹp nhất, sắc sảo và tinh tế nhất về cuộc
    sống và tình yêu thương”.
    Các tác phẩm đã xuất bản:
    - Những phố dài ướt mưa (2005)
    - Hai chiếc xe khóa chặt vào nhau (2006)
    - Cặp vòng mây (2007)
    - Ngôi nhà mặt trời (2008)
    - Đường còn dài, còn dài (2009)
    - Những chuyển điệu (2010)
    - Kỳ nghỉ của mỗi người (2011)
    - Mình phải sống như mùa hè năm ấy (2012)
    - Ngày hoa hướng dương (2013)
    - Lạ lùng sao, đớn đau này (2013)
    - Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời (2015)
    - Có người sực tỉnh cơn mơ (2018)
    E-book này được thực hiện trên tinh thần thiện nguyện, phi lợi nhuận và phục vụ
    cộng đồng người đọc chưa có điều kiện mua sách giấy.
    TVE-4U
    CÙNG ĐỌC - CÙNG CHIA SẺ!

    Bản luân vũ cuối cùng

    Mùa hè, tôi xin vào làm việc bán thời gian trong khu vui

    chơi trẻ em của một siêu thị lớn. Ông bố bà mẹ nào không
    muốn lê những đứa con ba bốn tuổi nhõng nhẽo đi khắp khu
    shopping mall rộng lớn chỉ cần mua thẻ rồi gửi con vào đây. Và
    trong khi chúng mải mê với những nhà banh, bút chì màu,
    truyện tranh, thú nhún hay những trò ghép hình sặc sỡ thì họ
    tha hồ đi mua sắm.

    Minh họa: Đinh Tiến Luyện

    Tôi khâm phục những cô dạy mẫu giáo. Bọn trẻ con có một
    nguồn năng lượng vô biên để nhảy nhót và la hét không ngừng.
    Dù chỉ mới gặp nhau nhân dịp “ba mẹ chúng mình cùng đi siêu
    thị” nhưng chúng nhanh chóng kết bè và nghịch hết biết. Điển
    hình là những vụ như đứa này gí đầu đứa kia xuống đáy nhà
    banh, hoặc xô ngã nhau ở quầy thú nhún.

    Tôi phụ trách khu sách truyện nên thành phần trẻ con tiếp
    xúc có phần đỡ hiếu động hơn. Nhưng bọn con nít hay đọc sách
    thường hỏi nhiều, còn bọn hay vẽ thường nói nhiều. Có ngày
    bọn trẻ quần tôi mệt rã rời với những câu hỏi và những bài
    thuyết trình về tranh vẽ của chúng nên khi nhác thấy bóng ba
    mẹ chúng, tôi mừng như bắt được vàng.
    Thỉnh thoảng tôi thất vọng về mình trong chuyện này và
    phải thừa nhận sự thật dù rất trân trọng sự suy tư và sáng tạo,
    nhưng tôi ít lòng kiên nhẫn. Tôi làm việc vì cần tiền cho
    chuyến du lịch dài vào mùa hè sau, khi tôi ra trường. Tôi đâu có
    mê trẻ con. Tôi tử tế với chúng chỉ vì ý thức rõ mình được trả
    tiền để làm như thế. Một lý do nữa nhắc tôi phải luôn tỏ ra đáng
    mến, vì tôi cũng từng là một đứa trẻ con. Bọn trẻ con rất dễ tổn
    thương trong mối quan hệ với người lớn. Hồi nhỏ, tôi bị nhiều
    vụ tổn thương kiểu vậy nên tôi hiểu rõ.
    - Tại sao hoàng tử Hạnh Phúc và chim én đều phải chết?
    - Để họ được đến với Chúa trời.
    - Đến với Chúa thì vui lắm à?
    - Vui chứ sao không?!
    - Tức là sống ở trần gian thì buồn?
    - Buồn chết đi được ấy chứ!
    Con bé mắt kính chống cằm nhìn tôi, mặt xìu xịu, có vẻ
    không thích câu trả lời của tôi. Thôi chết cha, hình như tôi làm
    nó thất vọng. Kệ, ráng chịu, ai bảo còn bé mà đã bày đặt hỏi đời
    buồn hay vui.
    - Ai lại nói với trẻ con như vậy? Sau lưng tôi thình lình có tiếng
    cười và rồi một giọng con trai cất lên.
    Tôi quay lại. Một anh chàng cao ráo mặc áo thun xám, cổ đeo
    máy chụp hình đang đứng đằng sau hàng rào thấp sặc sỡ ngăn
    khu vui chơi với đường đi. Không phải bố đứa bé, chỉ là một
    người khách đi ngang qua. Anh ta làm tôi hết hồn.
    Chàng trai nán lại đợi đến lúc tôi tan ca. Anh ta mời tôi đi
    uống cà phê ở quán dưới tầng một.
    Anh ta tên H., lớn hơn tôi hai tuổi và làm một nghề lạ: diễn
    viên nhào lộn. Ít ra tôi chưa bao giờ nói chuyện với một diễn


    g
    yệ

    viên nhào lộn. H. khởi nghiệp từ một gánh Sơn Đông mãi võ và
    bây giờ đang là diễn viên có biên chế của đoàn xiếc thành phố.
    Thú vui của H. là chụp ảnh. Anh ta đưa máy cho tôi xem những
    tấm ảnh chụp tôi và mấy đứa bé đang cùng đọc sách. Nhiều góc
    độ rất đẹp. Nói thẳng ra là chụp tôi rất đẹp.
    - Ngay lúc nhìn thấy cô đi loay hoay giữa đám trẻ là đã muốn
    làm quen với cô rồi.
    - Thích hình mẫu một em gái hiền lành, nghiêm và buồn, yêu
    trẻ đúng không? Bị lừa rồi!.
    Hai chúng tôi phá lên cười.
    Chúng tôi trở thành bạn, một kiểu bạn bè không có tiềm
    năng tiến triển thành tình yêu. Vì sao thì tôi không rõ, chỉ biết
    chắc người này thật thú vị để kết bạn và đáng để tin tưởng đấy,
    nhưng yêu là chuyện không thể nào. Cảm giác ban đầu đôi khi
    chính xác chằn chặn mà không cần phải viện dẫn nhiều lý do.
    Lý do là thứ râu ria sẽ đến sau này, khi người ta trải qua quá
    nhiều chuyện.
    H. thích trò chuyện, đôi khi lém lỉnh nhưng không láu cá. Có
    tuần anh đến ba bốn lần, đợi tôi tan ca rủ đi uống cà phê tán
    dóc. Khi nào đến sớm, anh say sưa chụp ảnh bọn trẻ con đùa
    chơi. Cũng có tuần tôi chờ mà không thấy, vì H. phải đi biểu
    diễn ở đâu đó. Mấy người làm cùng hay “tám” về tôi và anh
    chàng “cao ngút trời, mặt men-li, bo-đì đẹp như người mẫu”.
    Tôi nhằn H.:
    - Người gì mà gây chú ý quá!
    Anh cười:
    - Tại tập võ từ nhỏ thành ra nó vậy chứ có muốn đẹp đâu mà!
    Đẹp cũng phiền lắm chứ!.
    Tôi hay đòi đi xem H. biểu diễn nhưng anh thường lờ đi. Có
    khi anh nghiêm túc nói:
    - Tôi không muốn Chi nhìn thấy mình như một diễn viên xiếc.
    Tôi thích được ở cạnh Chi như một người bạn, giống bây giờ!”.
    - Cứ làm như sau khi tôi xem anh diễn xong sẽ thành người
    hâm mộ cuồng của anh, không dám nhìn thẳng vào mắt hay
    tiến đến ngồi cạnh anh ấy!

    - Không, nhưng tin tôi đi, Chi sẽ cư xử khác với tôi. Hay ít ra là
    không như bây giờ nữa.
    Tôi nghĩ mình đem lại cho H. bầu không gian khác lạ, có lẽ vì
    đó mà anh yêu thích mối quan hệ này. Đôi lúc tôi tự hỏi đâu là
    anh thật sự, H. trong mắt tôi hay là một H. khác người mà tôi
    từng biết. Anh ít kể chuyện trong đoàn, chuyện tập luyện hay
    những mối quan hệ. Duy chỉ có một người hay gọi cho H. trong
    những lần ngồi cà phê với nhau đến mức làm tôi phải chú ý. Tôi
    hỏi, anh chỉ trả lời đó là người cộng sự hay diễn chung các tiết
    mục. Đó có lẽ là mối quan hệ duy nhất của H. mà tôi từng nghe
    nhắc tới.
    ccc

    Một ngày nọ, trong quán cà phê quen thuộc ở tầng một khu

    thương xá, H. đưa tôi vé đi xem chương trình biểu diễn xiếc.
    Đang có một liên hoan xiếc quốc tế trong thành phố. H. có một
    tiết mục được tham dự.
    - Sao anh lại đổi ý?
    - Vì đó là lần cuối cùng tôi đứng trên sân khấu! - H. nói.
    Buổi biểu diễn đông nghẹt người. Tôi ngồi lọt thỏm ở hàng
    ghế thứ năm ngay đối diện sân khấu, xung quanh là những
    người nước ngoài cao lớn. Nhiều tiết mục trôi qua. Lửa, dây, vò
    sứ và những con người khổ luyện xuất hiện trên sân khấu
    nhưng ngoài những chi tiết đại khái như thế, trong óc tôi
    không đọng lại thêm gì. Tôi hồi hộp chờ đến tiết mục của H.,
    một nỗi hồi hộp vô cớ.
    Rồi cũng đến. Đó là tiết mục “Bản luân vũ trên đôi tay”. Hai
    chàng trai mặc quần áo bó sát bước ra, khoe những đường nét
    rắn chắc trên cơ thể, trông đẹp như những pho tượng thần Hi
    Lạp. Một người là H. Những múi cơ cuộn trên cánh tay anh thật
    đẹp, tôi thầm ghi nhận và tự ngượng ngùng với chính mình.
    Bạn diễn của H. có khuôn mặt rất lạ, hàng mi cong rợp và đôi
    môi đỏ như con gái. Một vẻ đẹp yếu đuối. Nhưng nhìn cậu ta
    không dưng tôi rợn người. Mắt cậu lạnh buồn như lửa địa ngục

    dù môi đang hé mở nụ cười. H. vẫn nét cười rắn rỏi tôi đã quen
    thuộc. Mắt anh nhìn thẳng.
    Nhạc trải nhẹ nhàng, hai chàng trai bắt đầu những bước khởi
    động đầu tiên. Những ngón tay cuống quýt nắm hờ. Những cơ
    bắp chạm vào nhau, lướt trên nhau đầy nhục cảm. Không dưng
    tôi có một dự cảm khác lạ. Nhạc dồn dập dần. H. đứng như một
    trụ gỗ bách vững chãi, hai cánh tay dang rộng, còn bạn diễn
    như thân dây leo mềm mại khéo léo trườn lượn trên cơ thể anh.
    Giữa họ vẫn là những động tác đỡ nâng hòa hợp uyển chuyển
    như âm dương quyện gắn đầy nhục cảm. Có đôi lúc lồng ngực,
    đôi môi họ tưởng chừng trượt qua nhau nhưng rồi không giữ
    lại được, cứ lướt băng đi như lưỡi bào trượt trên mảnh ván,
    mang theo những đợt sóng cuồn cuộn đầy tiếc nuối. Ánh mắt
    người bạn diễn của anh trở nên thiết tha nhưng vẫn buồn kinh
    khủng. Cậu ta bắt đầu thực hiện những động tác đẹp như khiêu
    vũ trên đôi cánh tay lực lưỡng dang rộng của H… Nét mặt H.
    đanh lại tập trung cao độ, còn chàng trai kia uốn lượn trong nụ
    cười lơ mơ buồn thảm. Thi thoảng H. thét lên để chuyển trọng
    tâm qua chân kia, cánh tay kia. Tiếng thét đanh cứng khó khăn
    thoát ra từ vòm họng, khuôn mặt anh tuôn tràn mồ hôi.
    Không dưng tôi thấy nước mắt chảy nóng bỏng trên má
    mình, chẳng phải vì ghen tuông vô lý. Tôi biết mình đang xem
    một bản luân vũ quá buồn, sự chia tay rồi sẽ đặt kết thúc cho
    tất cả. Cảm giác như khi xem Brokeback Mountain, xem Bá
    Vương Biệt Cơ, đẹp và buồn y như vậy.
    Tiết mục dần về hồi kết. Tiếng nhạc hấp hối dộng vào lồng
    ngực. Một cảnh tượng tuyệt đẹp diễn ra: chàng trai kia tung
    người lộn mấy vòng uyển chuyển trên không trung như một
    dải lụa, rồi buông người rơi tự do. H. nhoài người ra đón lấy cơ
    thể cậu ta trên cánh tay mình, khuôn mặt đầy biểu cảm như
    đang đón lấy một cánh chim rơi giữa đường bay, rồi cả hai đều
    nhẹ nhàng đổ gục xuống sân khấu như hạ màn bản luân vũ.
    Khán giả đứng lên hoan hô vang dậy. Nhưng hai chàng trai vừa
    biểu diễn đều không thấy đứng lên chào. Một phút sau, đội cấp
    cứu hối hả mang cáng vào. H. nằm trên chiếc cáng trắng lướt

    ngang, bất động. Tôi ngồi lún vào chiếc ghế, lặng lẽ khóc vì nỗi
    buồn tình cờ vỡ tung trong lồng ngực.
    ccc

    Tôi đến thăm H. ở bệnh viện. Anh nằm một mình trong

    phòng có ô cửa nhìn ra tàng me xanh nõn, bả vai phải bó bột. H.
    cười:
    - Thấy chưa, ông trời cũng muốn ngày hôm qua sẽ là lần cuối
    tôi đứng trên sân khấu. Tôi sẽ không bao giờ làm xiếc được
    nữa.
    Tôi mím môi đặt túi cam lên đầu giường H., muốn khóc
    không vì gì cả. Tự dưng H. kể chuyện về mình dù tôi nói để sau
    này cũng không muộn.
    Anh mồ côi từ hồi nhỏ. Sáu tuổi, lúc đang lang thang bán vé
    số, H. được sư phụ thu nhận vào đoàn. K., bạn diễn đêm qua, là
    con trai của sư phụ. Họ lớn lên cùng nhau, tập luyện cùng
    nhau, là bạn diễn sát cánh bên nhau trong những tiết mục
    nhào lộn, rồi cùng được gọi vào đoàn xiếc thành phố. K. dành
    cho anh một tình cảm vượt trên mức bè bạn, còn anh không rõ
    lòng mình lắm.
    Gần đây, sau khi đạt đến những thành công nhất định trong
    nghề, H. muốn bỏ sân khấu. K. không đồng ý. Cậu ta buông
    mình rơi tự do trong những thao tác cuối của tiết mục đêm qua
    như một lời phản kháng. Nếu không có cánh tay của H., K. sẽ
    cắm đầu thẳng xuống nền. Rốt cuộc, cậu ấy chỉ bị ngất một
    chút vì choáng.
    - Sắp tới anh gần như sẽ phải bắt đầu lại toàn bộ cuộc sống,
    đúng không? - Tôi hỏi.
    - Ừ, tôi có dành dụm được ít tiền.
    Chúng tôi chuyện trò một lát về những ngày sắp tới của H…
    Chỗ ở, việc ôn thi vào đại học… tất cả đều cần một kế hoạch
    nghiêm túc và sự thu xếp ổn thỏa. Rồi H. nói anh cần ngủ một
    lát. Tôi bảo H. cứ ngủ đi, khi về tôi sẽ khép cửa phòng.
    H. cười rồi nhắm mắt lại. Anh nói trong cơn ngủ đang đến.
    - Chưa bao giờ tôi thấy háo hức sống như bây giờ, Chi à!

    Tôi ngồi yên nhìn H. hồi lâu, rồi tỉ mẩn dùng con dao nhỏ gọt
    vỏ cam xếp chúng thành những đóa hoa hồng thơm nồng đặt
    lên bả vai đang bó bột của H. Gió thổi qua tàng me rì rào như
    tiếng biển.
    Tuổi trẻ lạ lùng như những con sóng, dẫu mặt đại dương bao
    la vậy nhưng chúng luôn tìm thấy được một nơi để bắt đầu.

    Chung sống

    Nàng đột ngột thức dậy vào giữa đêm, hình như là vì một

    cơn mơ. Nói hình như, bởi giấc mơ ấy không để lại rõ vết dấu
    trong đầu của nàng. Có thể đó là một giấc mơ rất buồn, hoặc
    rạo rực niềm vui, nàng không nhớ. Trí nhớ vào thời điểm nửa
    đêm thức dậy xa lạ như một thứ gì đó không thuộc về bản thân
    mình. Dù sao nàng cũng đã thức.
    Anh đang ngủ say, nhịp thở đều vang lên trong buổi đêm rất
    lặng. Khi ngủ, lông mày anh thường nhíu lại, mặt hơi nhăn
    trông rất âu lo. Điều này nàng nhận ra lâu rồi và cũng đã kể cho
    anh nghe, nhưng bỗng dưng lúc này, khi thức dậy giữa đêm,
    nét mặt ấy làm nàng thấy cô đơn và bất an kinh khủng. Nàng
    cố nhấc cánh tay anh lên để chui vào lòng người đàn ông của
    mình, nhưng không thể. Cánh tay anh lúc này đột nhiên nặng
    như chì và nàng cũng không muốn làm anh tỉnh giấc. Nhè nhẹ,
    nàng trèo qua phía mép giường bên kia, nằm trong tư thế me
    mé, chênh vênh, ôm chặt tấm lưng rộng của anh như một con
    nhái bén, hít hà mùi hương quen thuộc nồng ấm từ anh phả ra.
    Anh vẫn ngủ như chết.
    - Thế là em thức đến sáng! Chả hiểu sao không thể ngủ lại được.
    - Nàng rót nước sôi vào hai tách cà-phê.
    - Sao em không thức anh dậy cùng? - Anh ngồi trên sô-pha, tay
    lật lật mấy trang báo kêu sột soạt.
    Nàng nhún vai, mang hai tách cà-phê lại bàn, đặt một trước
    mặt anh rồi cầm tách của mình đến ngồi cạnh cửa sổ. Trên bệ
    cửa, bó hoa lys mua mấy ngày trước đã héo úa hết lá cành,
    nhưng những bông hoa trắng vẫn còn tươi nguyên. Không khí
    phảng phất mùi thơm tinh khiết của hoa quyện với gió sớm.
    Anh bước đến, choàng tay ôm lấy bờ vai nàng, nói khe khẽ:
    - Lúc đấy em nghĩ gì?
    Giọng anh rất dịu dàng. Nàng thích cái cách anh giao tiếp với
    nàng, bao giờ cũng dịu dàng, trìu mến và thấu hiểu. Nàng nghĩ
    có thể kể với anh mọi chuyện tủn mủn nhất trên đời mà vẫn an

    tâm rằng mình vẫn được lắng nghe. Hay ít ra, anh cho nàng
    cảm giác đó.
    - Rất nhiều điều! - Nàng thành thật.
    - Có dẫn đến một quyết định nào không? - Anh áp môi vào cổ
    nàng khiến nàng nghe nhồn nhột.
    - Không. Chẳng quyết định gì cả. Em thường chỉ nghĩ thôi.
    Và cũng chẳng có nhiều chuyện lúc này để em phải đưa ra
    quyết định.
    - Tốt - Anh cười khẽ - Thế bây giờ anh sẽ cho em cơ hội đưa ra
    quyết định - Anh dừng lại một chút, nói rõ ràng - Mình sống
    cùng nhau nhé?
    Nàng hơi bất ngờ. Nàng giữ im lặng. Đây là lần thứ hai anh
    nhắc đến chuyện này. Và như lần trước, sau một hồi im lặng,
    nàng quay lại hôn nhẹ vào má anh rồi chuồi khỏi vòng tay anh.
    - Để em nghĩ đã!
    Anh nhìn theo, tủm tỉm cười rồi quay lại bàn ngồi đọc báo.
    Tám giờ ba mươi, hai người rời khỏi căn hộ của nàng đi làm.
    ccc

    Anh sống một mình ở căn nhà nhỏ trong thành phố. Chung

    cư của nàng ở xa hơn, thuộc ngoại thành, cách nhà anh khoảng
    bốn mươi phút chạy xe. Ở đó yên tĩnh và thoáng đãng lạ kỳ. Mỗi
    cuối tuần anh đều ở lại đây, chạy bộ buổi chiều và đi bơi đến tận
    tối mịt. Hồ bơi ngoài trời của khu chung cư rất vắng, có đôi lúc
    chỉ một mình anh bơi quẫy trong cái hồ rộng mênh mông, lòng
    hồ hắt lên ánh đèn sáng bạc, chênh chao. Nàng thường đã nấu
    xong món gì đó thật ngon khi anh trở về, đầu tóc ướt mem, tâm
    trạng hứng khởi. Họ trải qua những ngày cuối tuần bên nhau
    như một gia đình.
    Đôi lúc anh ngắm nhìn nàng đang làm bếp, lòng trào dâng
    một nỗi xúc động mơ hồ. Có lẽ họ nên sống cùng nhau, anh
    nghĩ. Rồi trong một phút giây không kiềm chế được, anh nói ra
    suy nghĩ đó với nàng. Nàng hơi bất ngờ, nhưng lập tức hoãn
    binh bằng câu nói dịu dàng: “Để em nghĩ đã!”. Hai hôm sau, khi

    họ hẹn đi ăn tối cùng nhau, nàng đề nghị quay lại câu chuyện
    này.
    - Anh hãy cho em một vài lý do để anh đề nghị mình sống cùng
    nhau đi!
    Anh cảm thấy bối rối:
    - Chỉ là, anh muốn vậy…
    Nàng tiếp tục.
    - Tại sao anh không đề nghị “đám cưới” mà là “sống cùng”?
    - Anh… - Anh lúng túng. Cái ý nghĩ sống chung thật nhẹ
    nhàng, sẽ chỉ là những ngày cuối tuần mật ngọt kéo dài ra,
    miên man tiếp nối. Còn đám cưới, với anh nó là một khái
    niệm khác. Có quá nhiều trách nhiệm mà anh chưa nghĩ đến,
    cũng không hề muốn nghĩ.
    Nàng trầm ngâm, nói hộ anh:
    - Em nghĩ cả hai chúng ta đều chưa thật sự sẵn sàng để sống
    chung, chứ đừng nói là đám cưới. Không biết nói ra điều này
    có làm anh cảm thấy tổn thương không, nhưng em chưa
    muốn bị ràng buộc. Em yêu anh, phải, nhưng đôi lúc em
    muốn có thời gian để làm những công việc khác mình yêu
    thích…
    - Anh sẽ không bao giờ ngăn cản em làm những điều em yêu
    thích - Anh cắt lời nàng, hơi buồn bực.
    - Giả sử một sáng nào đó thức dậy, em có ý muốn nằm lì trên
    giường đọc truyện, mặc cho nhà cửa bừa bộn, không ai nấu
    bữa sáng cho anh… Anh có vì đó mà khó chịu không? Có thể
    anh đủ bao dung, nhưng chính em sẽ không đủ vô trách
    nhiệm mà ngang nhiên làm như thế và đằng nào em cũng sẽ
    thấy đau khổ, hoặc vì không được nằm lì ra đọc truyện, hoặc
    vì cảm thấy mình có lỗi. Một cách nào đó, tự bản thân em sẽ
    phải tách rời em khỏi những điều mình yêu thích. Và em
    chưa sẵn sàng như thế! - Nàng vẫn từ tốn, dịu dàng - Mà đâu
    chỉ riêng em. Còn anh nữa, có thật sự là anh muốn sống
    chung không? Em nghĩ cả hai chúng ta đều chưa thật sự sẵn
    sàng.

    Nàng xoáy sâu vào những vướng mắc trong lòng anh. Phải,
    anh đã chuẩn bị cho điều này chưa? Bây giờ, không thể vì tự ái
    nhất thời mà quyết định nông nổi được. Anh gật đầu.
    - Anh hiểu rồi!
    Rất duyên dáng, nàng chồm người, đôi cánh tay trắng muốt
    mềm mại vịn vai anh rồi nói nhỏ vào tai. Má nàng đã ửng đỏ
    bởi ly vang khai vị, hơi thở thơm ấm áp phả lên má anh: “Cuối
    tuần này em sẽ nấu cà ri tôm cho cưng nhé!”. Cà-ri tôm là món
    anh rất thích. Cử chỉ đầy quyến rũ và quan tâm ấy của nàng
    làm anh xúc động. Nỗi tự ái của anh được ve vuốt.
    ccc

    Những ngày cuối tuần bên anh trở thành một phần cuộc

    sống của nàng. Bỗng nhiên vắng anh, cuối tuần trở thành một
    cái gì đó thật lạ lẫm. Anh đi Thái Lan công tác, đến giữa tuần
    sau mới về. Nàng loay hoay dọn dẹp nhà cửa đâu ra đó, ngồi
    ngẩn ra nhìn căn nhà bóng loáng một chút rồi quyết định thay
    đồ đi ra phố.
    Quán cà-phê ngày Chủ Nhật đông đúc khiến nàng không
    khỏi cảm giác cô độc. Mùi cà-phê rang ấm nóng bay lãng đãng
    trong bầu không lao xao. Tiếng nhạc Latin dồn dập, liên hồi
    khiến đôi chân nàng muốn nhảy nhót. Nàng nhớ lại lần đầu
    tiên gặp nhau, anh bất ngờ kéo nàng vào điệu salsa cuồng nhiệt
    ở Big Show - một buổi tiệc thường niên của những công ty
    quảng cáo. Cảm giác đó choáng váng như một thứ men say
    nồng nàn, dịu ngọt. Và nàng biết mình đã phải lòng anh chàng
    này, không thể khác.
    Nàng ngồi lút vào ghế nệm rất sâu ở góc quán, như muốn
    giấu mình đi. Một cappuchino nóng, một bánh tart táo đem ra.
    Nàng nhấm nháp từng thìa bánh nhỏ, uống từng ngụm cà-phê,
    cảm thấy điều mình đang làm đơn giản mà chứa đựng niềm
    hạnh phúc lạ kỳ. Nàng nhận ra vị quế nồng nàn ở miếng bánh
    táo hòa với vị cappuchino đắng dịu sẽ tạo ra một cơn bão
    hương vị đầy thích thú trong vòm miệng. Lòng nàng vui mừng
    khi bắt đầu tìm thấy lại ý nghĩa của ngày Chủ Nhật. Nàng luôn

    e ngại cảm giác mình quá dựa dẫm vào ai đó. Và từ sáng, nàng
    đã bắt đầu cảm thấy hoảng sợ khi nhận ra mới liên hệ mật thiết
    giữa anh và những cuối tuần trong đời nàng. Giờ thì nàng đã
    cảm thấy yên tâm hơn. Nàng tự tin, vững vàng, và những ngày
    cuối tuần vẫn sẽ là do nàng kiểm soát.
    - Em xinh đẹp!
    Một giọng nói vang lên, rồi người đàn ông kia ngồi xuống
    chiếc ghế đối diện nàng, không xin phép. Nàng mỉm cười. Đó là
    Hòa, người yêu cũ của nàng. Khi chia tay, họ thỏa thuận sẽ xem
    nhau như bè bạn, nhưng rất lâu rồi nàng không gặp lại anh.
    Hòa là sếp cũ của nàng. Giờ anh có vẻ già đi, chững chạc hơn
    trông càng thêm quyến rũ. Anh luôn tươm tất, chu đáo và lịch
    duyệt khiến nhiều cô xiêu đổ, coi anh như thần tượng. Ngày
    trước, nàng từng tương tư Hòa đến phát ốm. Họ cặp với nhau
    rất lâu, ngay cả sau khi nàng rời khỏi công ty. Nàng chỉ chủ
    động chia tay khi biết lòng mình không còn nhiều tình cảm.
    Như một bước trưởng thành trong đời, một ngày kia nàng thấy
    những điều nàng ngưỡng mộ ở Hòa: sự thành đạt, vẻ ngoài lịch
    lãm, sự từng trải đột nhiên không còn nhiều ý nghĩa. Cái chính,
    Hòa không thể cùng nàng san sẻ cuộc sống này. Cuộc chia tay
    diễn ra nhẹ nhàng. Nàng không phải cô gái duy nhất si mê Hòa,
    cả anh và nàng đều hiểu rõ điều đó.
    Họ ngồi nói chuyện với nhau, với những lời hỏi thăm đầy
    khách sáo. Sáng Chủ Nhật của nàng đột nhiên trở thành một
    cuộc hội ngộ bất ngờ. Hòa vẫn chưa lập gia đình. Hòa vẫn giữ
    cái dáng vẻ cao ngạo và thái độ nói chuyện đầy đưa đẩy. Bỗng
    dưng nàng thấy bực mình và cả thất vọng. Đã bao nhiêu năm
    qua anh ta vẫn mãi như thế, không thể khác và cách anh ta cư
    xử với nàng vẫn như thể với một cô gái ngây thơ năm nào. Hòa
    chuyển sang ghế ngồi sát nàng. Nàng khó chịu trong lòng, đoán
    biết điều gì sắp xảy đến. Quả là thế, anh ta chồm người lên định
    hôn nàng sau vài ba câu chuyện gẫu, nhưng nàng tránh sang
    một bên:
    - Anh đừng làm như vậy, em không thích! - Nàng khẽ nói.
    Hòa có vẻ ngượng. Anh ta hỏi lảng đi:

    - Em có người yêu chưa?
    - Rồi.
    Nàng thầm đắc ý. Từ đầu câu chuyện đến giờ Hòa mới hỏi lời
    này. Trước đó, anh ta vẫn tin nàng còn si mê anh ta như điếu
    đổ, và chẳng thể nào cưỡng lại hấp lực của anh ta.
    - Sẽ cưới chứ? - Hòa tiếp tục.
    Nàng nhìn Hòa lạ lùng, cảm thấy càng lúc càng không thể
    chịu nổi cái người mình đã từng xem là thần tượng này. Hòa
    nhanh nhẹn bào chữa:
    - Anh chỉ hỏi như một người bạn.
    - Khi nào đám cưới em sẽ mời anh! - Nàng kết thúc câu chuyện
    một cách gọn gàng.
    Và nàng nghĩ, nàng đã nói dối khi hứa sẽ mời anh ta dự đám
    cưới. Thực chất, nàng không muốn gặp Hòa thêm một lần nào
    nữa.
    ccc

    Nàng đón anh tận sân bay, điều anh không ngờ được. Chẳng

    bao giờ nàng làm như thế. Đây chỉ là một trong những chuyến
    đi công tác rất thường xuyên của anh thôi.
    Nàng ôm lấy anh khi anh vừa bước ra. Nhìn cảnh này, nhiều
    người có thể nghĩ họ là một đôi vợ chồng đã nhiều ngày xa
    cách. Anh xúc động nhấc bổng nàng lên, lòng trào lên điều gì
    từa tựa như niềm hạnh phúc.
    - Tụi mình đi ăn nhé? - ngồi trên taxi, anh nói.
    - Về nhà đi, em đã nấu ăn rồi - Nàng níu lấy cánh tay anh, nói
    nhỏ.
    - Nhà nào? - Anh hỏi thành thực. Họ đều có chìa khóa căn hộ
    của nhau.
    - Nhà mình.
    Taxi chạy ra ngoại thành.
    Sau bữa ăn, họ ngồi cạnh nhau trên salon. Nàng bíu chặt lấy
    anh, không rời ra nửa bước. Anh vừa ngạc nhiên vừa buồn
    cười:

    - Hôm nay em thật là kỳ lạ.
    Nàng không để tâm đến lời anh nói, đưa tay sờ hàm râu tua
    tủa của anh.
    - Hôm trước em đã gặp lại Hòa! - Nàng kể.
    Anh hơi hẫng, nhưng lập tức lấy lại vẻ điềm nhiên. Anh biết
    anh ta qua lời kể của bạn bè nàng, và tất nhiên chẳng lấy gì làm
    dễ chịu khi biết người yêu của mình gặp lại gã đàn ông một
    thời nàng mê như điếu đổ.
    - Vậy à, vui không em?
    Nàng kể cho anh nghe những cảm giác của nàng lúc đó. Anh
    gật đầu đầy thấu hiểu. Trong phút chốc anh thấy nỗi khó chịu
    trong lòng tiêu tan. Bỗng nàng nói sang chuyện khác:
    - Trước khi đi công tác, anh đề nghị em điều gì, nhớ không?
    - Sống chung! - Anh nói.
    - Anh cho em một lý do được không?
    - Anh muốn sống bên cạnh em - Anh đáp giản dị - Rồi khi nào
    em sẵn sàng, chúng mình sẽ làm đám cưới.
    - Lần này anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Một số người đàn ông coi
    chuyện lấy vợ như một việc phải làm trong đời. Em không
    thích như thế. Em kỳ vọng nhiều hơn ở người bạn đời của
    mình.
    Anh gật đầu không ngần ngại. Nàng nhìn vào mắt anh, thấy
    tin tưởng lạ kỳ. Cảm giác này, không một người đàn ông nào
    trước anh có thể đem đến cho nàng. Anh có lúc bốc đồng nóng
    nảy, có lúc lơ đãng vô tâm… nhưng chưa bao giờ làm cho nàng
    cảm thấy mất lòng tin.
    - Có thể em sẽ thấy lạ, vì sao anh lại dễ dàng có ý muốn sống
    bên em suốt đời. Thực ra rất đơn giản, giống như em rất cần
    một món đồ gì đó, đi siêu thị nhìn thấy, em sẽ mua nó mà
    không cần phải suy nghĩ gì nhiều. Anh cũng vậy, anh cần một
    người để yêu thương và chia sẻ cuộc đời này, một người anh
    có thể tin cậy mãi mãi; và anh đã luôn tin đó là em. Có đôi lúc
    anh bối rối không thể đối đáp lại em và dần dần bị em áp đảo.
    Nhưng rốt cục, nó vẫn là như thế đấy, anh muốn ở bên em Anh nói rất nhanh, như sợ bị nàng ngắt lời - Thời gian vừa rồi

    ợ ị
    g g
    g
    ở Thái, anh đã suy nghĩ suốt về chuyện này. Anh nhớ em
    khủng khiếp!
    Nàng áp mặt vào lòng anh, thấy cay nơi sống mũi. Cố ngăn
    cơn khóc đang kéo đến vì hạnh phúc, nàng khẽ nói một thôi
    một hồi:
    - Thế thì chúng mình phải mua thêm cặp gối và dọn dẹp lại căn
    nhà, anh nhỉ? Rồi còn phải đóng kệ sách to hơn. Sách của anh
    nhiều quá, nếu đem cả sang đây thì biết chất chỗ nào…

    Điều độ

    Anh thuộc cung Thiên Xứng, hiện thân của sự cân bằng:

    điềm tĩnh nhưng sinh động, lạnh lùng nhưng nhạy cảm, trải
    nghiệm mà khờ khạo, lý trí mà lãng mạn. Sẽ chẳng bao giờ
    nàng chán ghét anh. Nói vậy e chừng có hơi lạc quan, vì họ chỉ
    vừa dọn về sống chung chừng ba tháng và đám cưới vẫn còn là
    một khái niệm gì đó rất xa lạ trong ý nghĩ của mỗi người.
    Anh không hút thuốc, cũng ngừng uống rượu từ khi biết
    mình có khả năng bị tăng men gan, chỉ thi thoảng nhấp một
    ngụm trong tiệc tùng cho phải phép. Anh cũng không uống
    nước có gas, không ăn những món có dầu mỡ và đồ chiên xào
    nướng để giữ sức khỏe. Thậm chí anh từng thổ lộ muốn trở
    thành một vegetarian (người ăn chay) nhưng như thế thì hơi
    bất tiện khi suốt ngày phải ăn cơm công ty, nên đành ăn uống
    lành mạnh hết sức có thể. Mỗi sáng anh đến phòng gym một
    giờ và cuối tuần thì đi bơi đều đặn. Nàng tưởng như anh nắm
    rõ mọi quy tắc về phép điều độ trên đời.
    Nàng sống có phần buông thả, nếu không muốn nói là trái
    ngược với anh. Nàng không nghiện thuốc lá, nhưng một vài lúc
    phải làm việc cật lực nàng thường giữ sự tập trung bằng cách
    hút thuốc vị the và cảm thấy nhớ chết đi được nếu thiếu chúng.
    Nàng hay thức đêm, có khi hơn 48 tiếng không hề chợp mắt chỉ
    để đọc sách hay chúi đầu vào bộ xếp hình. Lúc khát, nàng chỉ
    duy nhất nghĩ đến một ly Cola lạnh bốc khói. Nàng mê ăn fastfood và những món chiên xào nướng dù có lúc cũng khá buồn
    bực vì vòng hai của mình. Nàng lười tập thể dục. Môn thể thao
    nàng yêu thích duy nhất là chơi cờ vua. À, và nàng mắc chứng
    đau đầu kinh niên.
    ccc

    Chúng ta sẽ cùng sống điều độ nhé! Anh nói trong bữa tiệc

    mừng ngày họ chính thức dọn về sống cùng. Nhưng thi thoảng
    em uống nước ngọt có gas được không? Nàng hỏi nho nhỏ, sợ
    anh nghiêm mặt lặp lại bài ca con cá về mối thù giữa nước có

    gas và sức khỏe. Anh nhìn nàng một lát rồi cười khùng khục. Gì
    vậy? Em ấy mà. Em thế nào? Em sẽ khó đào tạo lắm đây!
    Điều độ thì điều độ, sợ gì! Nàng nghĩ. Nhưng điều độ không
    phải là một viên kẹo để sẵn, để ta bóc vỏ nhét vào miệng lúc
    nào tùy ý. Nàng phát hiện ra điều này khi họ cùng đi siêu thị
    cho những ngày đầu tiên sống bên nhau. Nàng hăm hở chọn
    một túi lớn cánh gà đông lạnh. Anh đứng hơi tần ngần một
    chút rồi hỏi em định làm món gì. Cánh gà chiên nước mắm.
    Nàng hồn nhiên đáp. Món đó em làm rất ngon. Anh nói nhỏ, sợ
    làm nàng buồn: anh không ăn đồ chiên xào. Nàng tặc lưỡi: à em
    quên. Rồi hôm đó họ về nhà với sữa chua, trái cây, rau cải, ba
    loại nấm và một tẹo thịt bò.
    Tuần sau nữa cũng thế.
    Tuần sau nữa cũng thế.
    Và tuần sau nữa, sau nữa, sau nữa cũng thế. Nàng muốn làm
    một món gì đó và anh luôn cho rằng nó có quá nhiều dầu mỡ.
    Nàng bắt đầu nghĩ chắc hẳn hồi bé anh đã từng nốc cả một
    can dầu nên bây giờ mới sợ dầu mỡ dữ vậy. Nàng hỏi anh có
    từng thích ăn đồ chiên xào không, vì chúng rất ngon? Anh suy
    nghĩ một lát rồi đáp có thể anh đã từng đấy, à không, đúng là
    anh đã từng. Nhưng khi ý thức được chúng không tốt cho sức
    khỏe, tự dưng anh không thích chúng nữa. Ý thức của anh
    quyết định ý thích, vậy đó! Nàng thở dài, anh tuân lệnh ý thức
    đến vậy ư? Hả, em nói gì? Không, em chẳng nói gì cả.
    Lúc đầu, nhung nhớ thói quen, những bữa ăn trưa ở công ty,
    nàng mặc sức gọi fast-food và đồ chiên xào. Nhưng riết rồi
    nàng phát hiện ra mình cũng không còn mặn mà với những
    món ấy nữa. Nàng khoe với anh. Anh cười cười, phải không,
    hay lại lén tui đi ăn fast-food? Sao anh biết? Nàng la lên. Danh
    thiếp tiệm pizza nằm trong túi em kia kìa.
    Và lúc nhỏ, có thể anh cũng đã từng phải ăn cả tấn muối. Vì
    anh luôn nói với nàng điều này: em biết không, thật ra lượng
    muối chúng ta thực cần hằng ngày ít hơn lượng chúng ta ăn rất
    nhiều. Vì thế anh không bao giờ bỏ hết gói bột nêm vào tô khi
    ăn mì gói, mà thường là chỉ một phần rất nhỏ. Nàng bảo sau

    này anh sẽ là một người cha tốt. Con anh không béo phì, không
    sâu răng, nhưng không biết thế nào là thú vui ẩm thực. Anh
    cũng chỉ cười cười.
    Anh thức nàng dậy sớm tập thể dục. Và không được thức
    khuya quá 11 giờ. Và không hút thuốc nữa. Điều độ lại, có thể
    em sẽ hết chứng đau đầu, anh bảo vậy.
    ccc

    Một hôm nàng đi chơi với bạn bè, uống vài ly, lúc về chân

    nam đá chân chiêu, gò má nóng rừng rực. Anh đỡ nàng vào, từ
    tốn bảo không uống được thì tốt nhất đừng uống. Nàng gục
    vào vai anh, nói lơ mơ. Em nhớ em của ngày xưa! Em thường
    nghĩ mình hạnh phúc vì đã bước vào một cuộc sống mới điều
    độ cùng anh, nhưng sao đôi khi em thấy buồn quá.
    Sau cơn say, nàng xin lỗi anh và anh mỉm cười bảo không còn
    nhớ gì cả. Nhưng nàng biết những lời đó làm anh đau lòng.
    Thêm vài lần nữa nàng làm anh đau lòng, theo cùng một
    cách như vậy.
    Một ngày nọ nàng đi làm về muộn, anh nấu cho nàng tô mì
    gói. Em không sao chứ? Không. Em mệt à? Vâng. Công việc có
    chuyện gì à? Có thể tháng tới em sẽ mất việc. Tại sao? Đừng hỏi
    em nữa. Em sẽ kể cho anh, nhưng không phải bây giờ.
    Nàng đứng dậy uể oải định bước vào nhà tắm. Tình cờ mắt
    nàng lướt ngang qua sọt rác. Nằm trên vỏ mì gói là túi bột nêm
    đi kèm còn đầy vun. Hóa ra nàng vừa mới ăn một tô mì gói chỉ
    với một chút bột nêm, dù xưa nay nàng ăn rất mặn.
    Vậy mà nàng đã không nhận ra. Từ bao giờ tô mì nhạt thếch
    đã không còn làm cho nàng cảm thấy khác lạ?
    Nàng ngồi bệt xuống ngưỡng cửa nhà tắm, bật khóc.
    Nhưng nàng biết, sẽ chẳng bao giờ nàng chán ghét anh.

    Phía núi bên kia

    Làng nằm lọt thỏm giữa những ngọn núi. Bên kia núi là một

    làng khác? Một dòng sông? Hay mãi cứ một con đường không
    có điểm dừng? Nàng không biết.
    Những người đã đi qua núi đều không trở về. Cho đến ngày
    anh không trở về nữa, thì nàng tin bên kia núi là địa ngục. Anh
    đã hứa rằng chỉ khi phải chết, anh mới xa nàng.
    Giữa làng có một cái hồ nước lớn. Người làng sống kín đáo, ẩn
    dật đến đáng sợ. Những người từ phương xa đến đổi trà cứ mỗi
    ba tháng mới được vào làng một lần. Tất cả họ đều phải long
    trọng thề rằng ngoài trà - sản vật trao đổi được với dân làng
    bằng những nhu yếu phẩm khác - họ không được mang theo
    bất cứ điều gì: những câu chuyện về làng, những điều hơi lạ
    lùng mà họ thấy. Họ cũng không được mang đến bất cứ thông
    tin nào từ thế giới bên kia núi. Trái lời, sớm muộn gì họ cũng sẽ
    bị thần Hồ tr...
     
    Gửi ý kiến

    Không có gì có thể thay thế văn hóa đọc

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC PHÚ CÁT - TP HUẾ !