BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    IMG_20210226_092255.jpg IMG_20210226_092242.jpg 15230796_1709875675996119_1329632988585197351_n.jpg

    Dạy bé các phương tiện giao thông | Vạn điều hay cho bé

    Gã khổng lồ ích kỉ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Quách Thị Lành (trang riêng)
    Ngày gửi: 18h:38' 05-03-2024
    Dung lượng: 4.2 MB
    Số lượt tải: 11
    Số lượt thích: 0 người
    GÃ KHỔNG LỒ ÍCH KỶ

    OSCAR WILDE
    LÊ ANH DŨNG dịch

    Gã khổng lồ ích kỷ
    (THE SELFISH GIANT)

    Nhà xuất bản TRẺ

    OSCAR WILDE

    GÃ KHỔNG LỒ
    ÍCH KỶ

    NHÀ
    XUẤT
    BẢN
    TRẺ

    Mỗi chiều tan trường về, bọn trẻ thường chơi trong vườn

    gã khổng lồ.

    Vườn rộng, dễ thương, cỏ xanh mềm mại. Khắp vườn mọc
    những đoá hoa đẹp, trông như các vì sao.
    Có mười hai cây đào, hễ xuân sang lại nở rộ những đóa
    màu hồng thanh mảnh và đến thu về thì nặng trĩu quả mọng.
    Chim chóc đậu trên cây, giọng hót ngọt ngào đến nỗi các
    em thường ngưng chơi đùa lắng tai thưởng thức.
    Các em bảo nhau: “Ở đây bọn mình vui quá há!”
    Một ngày kia gã khổng lồ trở về lâu đài. Hắn thăm bạn
    phương xa và nán lại chơi bảy năm. Đến nhà, hắn bắt gặp
    bọn trẻ đang nô đùa trong vườn.
    - Chúng mày làm gì ở đây? - Hắn gào lên, giọng cộc cằn.
    - Vườn của tao là của tao. Ai cũng hiểu vậy và trừ tao ra
    không ai được chơi ở đây.
    Thế là hắn xây tường cao, rào kín vườn và dựng tấm bảng:
    CẤM VÀO, TRÁI LỆNH SẼ TRỊ TỘI. Hắn là gã khổng lồ
    thật ích kỷ.
    Bọn trẻ đáng thương giờ đây chẳng còn nơi nào chơi. Các
    em cố chơi trên đường, nhưng lại bụi bặm và nhiều đá cứng,
    chẳng thích thú gì.
     9

    Tan học, các em thường rảo quanh tường rào cao và nói
    về khu vườn đẹp bên trong. Các em bảo nhau: “Hồi trước ở
    trong đó bọn mình vui quá!”

    GÃ KHỔNG LỒ GÀO LÊN: “CHÚNG MÀY LÀM GÌ Ở ĐÂY?”

    Xuân đến, khắp xứ đâu đâu cũng có những bông hoa
    nho nhỏ và những chú chim be bé. Tuy nhiên, trong vườn
    gã khổng lồ ích kỷ vẫn còn mùa đông.
    Cũng vì không có bọn trẻ, chim chóc chẳng đoái hoài hót
    ca trong vườn và cây cối cũng quên cả trổ bông.

     10 

    Có lần, một đóa hoa xinh xinh nhô lên khỏi đám cỏ, nhưng
    nhác thấy cảnh tượng ấy, hoa tội nghiệp cho bọn trẻ đến nỗi
    thụt trở lại lòng đất và đi ngủ luôn.

    KẺ DUY NHẤT VUI MỪNG LÀ
    TUYẾT LẠNH VÀ BĂNG GIÁ.

    Kẻ duy nhất vui mừng là tuyết lạnh và băng giá. Chúng reo hò:
    “Xuân đã quên khu vườn này rồi, tụi mình sẽ ở đây suốt năm.”
    Mụ tuyết lấy tấm áo choàng trắng vĩ đại trùm kín mặt cỏ,
    còn băng giá thì phết lên cây cối một lớp bạc. Rồi chúng rủ
    gió bấc đến ở chung, và lão đến ngay.
    Suốt ngày lão gầm thét khắp vườn, thổi rớt những ống
    trụ gắn ở miệng ống khói. Lão thốt lên: “Đây là chốn vui vẻ,
    bọn ta phải mời mưa đá ghé chơi.”
     11 

    Thế là mưa đá tới. Mỗi ngày y dội trên mái lâu đài ba giờ,
    cho đến khi đập vỡ gần hết các tấm ngói. Xong rồi y tận lực
    chạy ào ào nhiều vòng quanh vườn. Hơi thở của y lạnh buốt
    như nước đá.
    Ngồi bên cửa sổ nhìn ra khu vườn trắng xóa, lạnh lẽo, gã
    khổng lồ ích kỷ than: “Chẳng hiểu sao xuân tới muộn thế.
    Mình mong thời tiết sẽ thay đổi.”
    Nhưng xuân không bao giờ tới, hè cũng chẳng đời nào
    sang. Thu đem tặng mọi khu vườn khác những quả chín vàng
    nhưng lại chẳng cho vườn gã khổng lồ một thứ gì.
    Nàng xuân bảo: “Hắn ích kỷ lắm.” Thế nên nơi ấy bao giờ
    cũng là mùa đông.
    Một buổi sớm còn đang nằm nán trên giường thì gã khổng
    lồ nghe ra vài âm điệu tươi vui. Nó vang bên tai ngọt ngào
    đến nỗi hắn ngỡ rằng các nhạc công của đức vua đang đi qua.
    Thực ra chỉ là một cánh chim hồng tước nhỏ nhắn đang
    hót bên ngoài cửa sổ phòng ngủ, nhưng vì đã lâu lắm rồi mới
    nghe được chim hót trong vườn nên âm thanh này đối với
    hắn dường như là nét nhạc hay nhất trần gian.
    Lúc ấy mưa đá đã ngưng nhảy múa trên đầu hắn, gió bấc
    cũng thôi gào thét, và một mùi hương dìu dịu theo cửa sổ
    mở lẻn đến bên hắn.
     12 

    “Mình tin rằng cuối cùng xuân đã đến.” Gã khổng lồ nhảy
    xuống giường và nhìn ra ngoài.

    Ở MỖI THÂN CÂY HẮN CÓ THỂ
    NHÌN THẤY MỘT EM BÉ.

    Hắn bắt gặp một cảnh tượng rất tuyệt vời. Bọn trẻ đã
    chui qua một lỗ nhỏ ở tường rào và các em đang ngồi vắt
    vẻo trên những cành cây. Ở mỗi thân cây hắn có thể nhìn
    thấy một em bé.
    Thấy các em trở lại, cây cối vui đến nỗi đã khoác lên
    lớp áo hoa và dịu dàng đu đưa cánh tay trên đầu các em.
     13 

    Chim chóc bay quanh và ríu rít reo vui, còn hoa thì ngẩng
    mặt lên khỏi lớp cỏ xanh và tươi cười.

    Ở GÓC VƯỜN XA NHẤT VẪN
    CÒN NGUYÊN MÙA ĐÔNG.

    Cảnh thật đáng yêu nhưng ở một góc vườn xa nhất vẫn
    còn nguyên mùa đông. Một chú bé xíu đứng đấy. Chú bé đến
    nỗi không vói tới cành cây và chú cứ đi loanh quanh gốc,
    khóc tức tưởi.
    Thân cây tội nghiệp vẫn còn phủ nguyên băng giá và
    tuyết lạnh, còn gió bấc cứ lồng lộng và gào thét trên tàn cây.
     14 

    “Bé ơi, leo lên em.” Cây nói thế và rán hết sức hạ các cành
    xuống thật thấp nhưng chú bé lại nhỏ quá.
    Gã khổng lồ nao cả lòng khi nhìn ra vườn. “Giờ thì mình
    biết vì sao xuân chẳng chịu về đây.”

    HẮN ĐẶT EM NGỒI TRÊN CÀNH.

    Hắn bò xuống cầu thang và mở cửa trước thật nhẹ nhàng,
    rồi đi vào vườn. Tuy nhiên, khi thấy hắn, các em nhỏ khiếp
    hãi bỏ chạy hết, và khu vườn lại hóa ra mùa đông.
    Chỉ có chú bé nọ là không chạy đi, vì hai mắt đẫm lệ chú
    đâu thấy được gã khổng lồ đang tới gần.
     15 

    AI ĐI QUA ĐỀU THẤY NGƯỜI KHỔNG LỒ
    VUI ĐÙA CÙNG ĐÀN TRẺ.

    Hắn len lén ra phía sau lưng bé, nhẹ nhàng bế lên và đặt
    em ngồi trên cành. Cây lập tức nở rộ hoa, và chim chóc bay
    đến, đáp xuống, ca hót, còn chú bé thì đưa tay vít cổ gã khổng
    lồ và hôn hắn. Các em khác đã chứng kiến hết, cùng chạy ùa
    vào vườn, mang theo cả mùa xuân trở lại.

     16 

    TRẺ THƠ LÀ NHỮNG BÔNG HOA ĐẸP NHẤT TRÊN ĐỜI

    “Các con, bây giờ vườn này là của các con.” Gã khổng lồ
    xách chiếc búa to tướng ra đập cho tường rào đổ sập xuống.
    Ai đi chợ qua đó đều thấy người khổng lồ vui đùa cùng
    đàn trẻ trong khu vườn đẹp nhất mà họ chưa bao giờ nhìn
    thấy.

     17 

    Năm tháng trôi qua, người khổng lồ trở nên già yếu hơn.
    Không còn chơi đùa với các em được nữa, ông ngồi trong
    chiếc ghế bành đồ sộ dõi mắt nhìn theo cuộc vui của các
    em và chiêm ngưỡng khu vườn của mình.
    Ông cảm khái: “Mình có nhiều hoa đẹp đấy, nhưng trẻ
    thơ mới là những bông hoa đẹp nhất trên đời.”
    (Dịch 06.01.1999)

     18 

    Gã khổng lồ ích kỷ
    LÊ ANH DŨNG dịch

    Chịu trách nhiệm xuất bản :
    LÊ HOÀNG
    Biên tập :
    QUỐC ÂN
    Bìa và minh họa:
    TRUNG DŨNG
    Sửa bản in :
    LY LY

    nhà xuất bản TRẺ
    161B Lý Chính Thắng - Quận 3 - TP. HCM
    ĐT: 9.316289 - 9.317849 - 9.316211
    E-mail: nxbtre@hcm.vnn.vn
     
    Gửi ý kiến

    Không có gì có thể thay thế văn hóa đọc

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC PHÚ CÁT - TP HUẾ !