BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    IMG_20210226_092255.jpg IMG_20210226_092242.jpg 15230796_1709875675996119_1329632988585197351_n.jpg

    Dạy bé các phương tiện giao thông | Vạn điều hay cho bé

    27 Bài Học Tự Cổ Vũ Bản Thân

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Quách Thị Lành (trang riêng)
    Ngày gửi: 12h:07' 09-03-2024
    Dung lượng: 9.4 MB
    Số lượt tải: 14
    Số lượt thích: 0 người
    01 Nhật ký thay đổi của “Tiên sinh Nam Quách”
    02 Ông vua phá hoại kỳ quái
    03 Cách bắt cá khác biệt
    04 Nhật ký thay đổi của “Người biết rồi”
    05 Tập thành đại lực sĩ
    06 Lý tưởng của Văn Long

    07 Kẻ trộm gặp phải Văn Long
    08 Tớ là quân nhân
    09 Trẻ bán báo tạm thời
    10 “Mọt sách” học năng khiếu
    11 Hoa cẩm chướng không tàn
    12 Nhiệm vụ bí mật
    13 Bài học giờ Mỹ thuật

    14 Ngày thứ năm đáng sợ
    15 Cuộc trò chuyện đặc biệt
    16 Cái đuôi của Văn Long
    17 Dũng cảm nhận lỗi
    18 Đứa bé đen
    19 “Vua thông minh” bị ốm
    20 Thí nghiệm kẹo ngọt
    21 Bí mật không thể nói

    22 Nhật ký của “chúa nghịch ngợm”
    23 Hà Dương keo kiệt
    24 Đố kị là ma quỷ
    25 Biểu diễn từ thiện
    26 Trận đấu giữa “vua” “chúa”
    27 Sức mạnh của sự tôn trọng

    “Tại sao các bạn đều không chơi với mình?”, “Mình có phải là đứa trẻ
    tệ nhất thế giới không?”, “Mình thực sự, thực sự rất ghét cậu ấy!”… Trời
    ơi! Bao nhiêu là vấn đề! Làm trẻ con thật là khổ! Sao mình mong lớn
    nhanh đến thế!
    Đừng lo lắng! Trốn tránh vấn đề không phải là biện pháp giải quyết
    tốt nhất. Trên con đường trưởng thành, chúng ta chắc chắn sẽ gặp rất
    nhiều khó khăn, sẽ có lúc cảm thấy bực dọc, buồn bã, lo lắng… Khi đọc
    cuốn sách này, chúng ta sẽ phát hiện thấy đôi khi mình nghịch ngợm
    như Văn Long, có lúc lại nhỏ nhen như Hà Dương, rồi có lúc lại là một
    cô bé hay làm nũng mẹ ở nhà như Trúc Giang…
    Vậy là chúng ta hoàn toàn không cô đơn, những người bạn cùng độ
    tuổi với chúng ta cũng gặp phải những vấn đề khó khăn tương tự. Thế
    nên đừng buồn nhé! Tất cả những điều chúng ta tưởng chừng là tồi tệ
    đều không có gì to tát cả. Mỗi biến cố, thử thách đều sẽ mang lại nhiều
    kinh nghiệm và bài học quý báu, điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho sự
    trưởng thành của chúng ta.

    Vậy, hãy cùng thưởng thức những câu chuyện thú vị trong cuốn sách
    này nào. Sự trải nghiệm cùng nhân vật chính có thể giúp chúng ta hiểu
    rõ hơn những khó khăn trong cuộc sống, từ đó có ý chí rèn luyện và
    trưởng thành lành mạnh!





    Hà Dương là “Vua thông minh” được cả lớp công nhận. Nhưng cậu
    học sinh thường ngày vẫn tự hào là học sinh ưu tú này lại là học sinh cá
    biệt trong mắt thầy giáo dạy nhạc.
    - Hà Dương, khi hát thì phải hát đúng nhạc, đừng có lạc điệu đi như
    thế, hiểu không? - Thầy Khang dạy nhạc cau mày nói. Hà Dương luôn
    khiến thầy lo lắng trong bất cứ tiết dạy nhạc nào.
    - Bạn ấy không chỉ là “vua thông minh“ mà còn là cao thủ sai nhạc
    nữa đấy ạ! - Văn Long không bao giờ bỏ qua cơ hội nào để trêu chọc Hà
    Dương.
    Vừa nghe nói như vậy, các bạn khác trong lớp đều bật cười.
    Thầy Khang liếc Văn Long một cái, rồi lại nói với Hà Dương:
    - Cuộc thi tốp ca sắp tới rồi, em về nhà phải luyện tập thêm đấy nhé!
    Tan học, Văn Long nói lớn:
    - Cuộc thi lần này chắc có người phải trốn đi rồi! Để không thành
    “Tiên sinh Nam Quách”.
    Cả lớp đều biết “có người” mà Văn Long nói là ai, bởi vậy ai cũng
    bụm miệng cười.
    Mặt Hà Dương đỏ bừng, cậu nghĩ: “Mình không làm Tiên sinh Nam
    Quách đâu, mình không tin là không hát được bài này”.
    Về nhà, Hà Dương giở vở nhạc ra nghiêm túc tập luyện. Ngoài thời
    gian học hát trên lớp, hầu như cậu chẳng tự hát bao giờ. Cậu thấy hơi

    ngượng, chỉ dám cất tiếng khe khẽ:
    - Hãy mang tiếng hát của tôi về nhà, hãy để lại nụ cười của bạn… Hà Dương hát hết lần này tới lần khác, sau khi cậu tin tưởng rằng mình
    đã hát được thì bất giác cất cao giọng.
    - Con trai, con làm ơn đừng hành hạ mẹ nữa! - Cuối cùng mẹ Hà
    Dương không chịu nổi, bịt tai nói. - Bình thường con toàn làm bài tập,
    sao hôm nay lại ngồi hát như thế?
    Vừa tự tin một chút thì lại bị làm cho mất hứng, Hà Dương lập tức xị
    mặt xuống, ấm ức nói:
    - Con đang tập hát mà! Lần này con không muốn làm “Tiên sinh
    Nam Quách” trong cuộc thi tốp ca nữa đâu.
    Mẹ nghe Hà Dương nói vậy, liền cầm quyển nhạc phổ lên, quả quyết
    nói:
    - Nào, ngày trước mẹ rất giỏi văn nghệ đấy nhé, hôm nay mẹ sẽ giúp
    con tập hát.
    Đúng là mẹ Hà Dương hát rất hay. Cứ hát xong một câu là mẹ lại bảo
    Hà Dương hát theo ngay. Cho dù như vậy thì Hà Dương vẫn bị sai nhạc
    một cách nghiêm trọng.
    - Hà Dương, con phải nắm chuẩn các nốt nhạc chứ! Đừng sai nhạc
    như thế.
    Hà Dương ra sức gật đầu, chăm chỉ hát theo mẹ, nhưng vẫn sai nhạc.
    - Nhạc ơi là nhạc, sao lại làm cho mình mệt đến thế này! - Hà Dương
    vò đầu bứt tai, mồ hôi túa ra như tắm, trong lòng thầm kêu khổ.
    Lúc này, cậu nhớ ra mỗi lần bị sai nhạc, thầy dạy nhạc đều đánh đàn
    piano và yêu cầu cậu hát theo.

    - Đúng rồi! Mình phải tìm ra một thứ giúp mình nắm chuẩn được
    âm. Cậu chạy vào nhà kho, lôi cây đàn điện tử mà hồi nhỏ từng dùng ra.
    Hà Dương bảo mẹ đánh đàn điện tử, còn cậu thì hát theo. Chà! Lần
    này thì cậu nắm đúng được các nốt rồi, không còn sai nhạc rõ ràng như
    trước nữa.
    Tối hôm đó, Hà Dương hát cả trăm lần, nếu mẹ không yêu cầu cậu
    dừng lại để tránh làm phiền hàng xóm thì chưa chắc Hà Dương đã nghỉ
    ngơi! Cậu vui vẻ nằm trên giường, cảm thấy mình đã tiến bộ rất nhiều,
    trong lòng thầm nghĩ: “Ngày mai mình phải tập hát tiếp, nhất định
    không được trở thành Tiên sinh Nam Quách”.
    Mấy ngày sau đó, cho dù là đi học, nghỉ giải lao hay tan học, cứ có cơ
    hội là Hà Dương lại ngâm nga hát. Các bạn đều ngạc nhiên hỏi:
    - Hà Dương trở thành cái loa phát nhạc từ khi nào ấy nhỉ?
    Thầy Khang rất kinh ngạc trước sự tiến bộ của Hà Dương. Thầy nói,
    một người hát sai nhạc trầm trọng như Hà Dương còn không sợ thất bại,
    sau nhiều lần luyện tập đã có thể hát được như thế, thì tin rằng tất cả
    mọi người đều có thể giành được thành công bằng sự nỗ lực của mình.
    Cuộc thi hát tốp ca lần này, Hà Dương đã có thể vui vẻ và tự tin đứng
    lên sân khấu cùng các bạn.

    Tháng 12 năm 1877, phòng thí nghiệm của Edison bị hỏa hoạn.
    Ngọn lửa càng lúc càng dữ dội, cậu con trai Charles rất lo lắng cho sự
    an nguy của bố, tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy ông sau
    một đống đổ nát. Edison đang đứng đối diện với đám cháy, bất lực nhìn
    ngọn lửa lúc đó thiêu rụi mọi thứ, mái tóc bạc bay trong gió…
    Nhìn dáng vẻ đáng thương của bố, Charles cảm thấy xót xa và
    thương bố vô cùng.
    - Bố đã 67 tuổi rồi mà còn gặp phải một chuyện xui xẻo như vậy… Anh lau nước mắt, đang định lại gần an ủi bố. Không ngờ Edison vừa
    nhìn thấy con trai liền nói lớn:
    - Charles, mau tìm mẹ con đến đây, có lẽ cả đời này bà ấy cũng
    không được nhìn thấy cảnh tượng này lần thứ hai.
    Ngọn lửa cuối cùng cũng được dập tắt, nhưng phòng thí nghiệm đã
    hóa thành tro, tổn thất lên tới hơn 2 triệu đô la Mỹ. Edison tới hiện
    trường vụ cháy, nhìn đống tàn tích, cảm động thốt lên:
    - Tai nạn cũng có giá trị của nó. Sai lầm của chúng ta khi trước đều
    đã bị thiêu rụi rồi. Cảm ơn Thượng đế, bây giờ con đã có thể bắt đầu lại
    từ đầu.
    …Ba tuần sau vụ hỏa hoạn, Edison đã phát minh ra chiếc máy quay
    đĩa đầu tiên trên thế giới.

    Nhà phát minh người Mỹ. Trong đời mình, ông có khoảng
    hơn 1.000 phát minh, được mệnh danh là “Ông vua phát
    minh”, có cống hiến to lớn cho văn minh và sự tiến bộ của
    nhân loại.

    Mỗi khi gặp phải khó khăn, cảm thấy cuộc sống thật tối tăm, không
    nhìn thấy tương lai, thì âm nhạc giống như ánh mặt trời chiếu rọi tâm
    hồn chúng ta. Cuộc sống của chúng ta không thể thiếu âm nhạc, vậy bạn
    đã bao giờ để ý tới thói quen nghe nhạc của mình chưa? Âm nhạc có thể
    giúp chúng ta tăng khả năng chống lại áp lực đấy! Hãy thử bài trắc
    nghiệm dưới đây nhé!

    Thói quen nghe nhạc của bạn là gì?
    A Khi nào có thời gian thì nghe.
    B Thích dùng Mp4 hay các công cụ
    nghe nhạc khác để có thể nghe bất cứ
    lúc nào.
    C Thích vừa nghe vừa hát.
    D Khi sử dụng công cụ nghe nhạc bỏ
    túi, thích khi tua nhanh, khi tua chậm.

    Chọn A: Tâm
    trạng ức chế. Chỉ số
    chống lại áp lực:
    70%

    Bạn có thể bình tĩnh đối mặt với vấn đề, ít khi tâm sự với bạn
    bè, thường tự kìm nén dẫn đến tâm trạng ức chế. Hãy nhớ,
    phải học cách thả lỏng tâm trạng của mình bạn nhé!

    Chọn B: Tính tình
    cởi mở. Khả năng
    chống lại áp lực:
    90%

    Có thể coi áp lực là động lực trong cuộc sống. Khi gặp phải vấn đề khó
    giải quyết, bạn còn có thể chủ động nhờ bạn bè giúp đỡ, biết cách giải
    tỏa áp lực.

    Chọn C: Lo lắng
    quá độ. Chỉ số
    chống lại áp lực:
    40%

    Tâm trạng dễ thay đổi tùy vào diễn biến của sự việc, khi gặp khó khăn
    thì sẽ lo lắng tới mức quên ăn, quên ngủ, khả năng chống lại áp lực rất
    thấp.

    Chọn D: Trốn
    tránh áp lực. Chỉ số
    chống lại áp lực:
    60%

    Không quan tâm tới những sự việc khiến mình khó chịu, bởi vậy cuộc
    sống đối với bạn không có áp lực. Bạn không có ý định chống lại áp lực
    và “trốn tránh” nó một cách bướng bỉnh.

    Người thông minh tuyệt đối không ngồi
    một chỗ khóc thương cho thất bại, họ sẽ lạc
    quan tìm kiếm biện pháp để cứu vãn sự
    việc.
    Shakespeare
    Trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp rất nhiều
    chuyện vui vẻ, nhưng cũng sẽ gặp phải nhiều nỗi khó khăn, Văn
    Long thường buồn rầu vì làm bài thi không tốt, Hà Dương lại
    thường buồn vì chẳng có bạn học nào quý mến mình, ngay cả
    Trúc Giang tưởng như là hoàn mĩ cũng buồn vì bố mẹ không
    quan tâm tới cô…
    Nhưng cuộc đời con người giống như con tàu mải miết đi
    trên biển, không thể lúc nào cũng sóng yên biển lặng, mưa
    thuận gió hòa, mà sẽ có lúc gặp phải bão táp mưa sa, quan
    trọng nhất là phải vững tay chèo lái con thuyền ấy, tin vào bản
    thân, đặc biệt là phải có quyết tâm, tiến về phía mục tiêu không
    ngừng nghỉ, kiên trì tới giây phút cuối cùng, như vậy mới có
    ngày ước mơ trở thành hiện thực.

    2
    Ông vua phá hoại kỳ quái
    Chuyện xung quanh ta
    - Trời ơi! - Sáng sớm, vừa mới đẩy cửa vào phòng, Nhất Đạt đã hét
    lên - Cục cưng, cục cưng của mình bị ai phá hoại thế này!
    Cục cưng gì khiến Nhất Đạt buồn như vậy nhỉ? Thì ra, đó là một tác
    phẩm điêu khắc của cậu và bố.
    Bố của Nhất Đạt là một nhà điêu khắc nổi tiếng, nhưng ông chưa bao
    giờ dạy con trai mình điêu khắc. Hồi nhỏ, Nhất Đạt từ làm nũng, khẩn
    cầu đến giận dỗi… dùng đủ mọi cách mà bố chỉ nói một câu:
    - Con trai, con tự thử đi.
    Không còn cách nào khác, Nhất Đạt dù còn rất nhỏ cũng đành tự bắt
    tay vào làm. Để tác phẩm hoàn mỹ hơn, cậu bắt đầu lén học theo kỹ
    thuật của bố. Cậu quan sát tỉ mỉ cách bố sử dụng các loại công cụ và ghi
    nhớ trong đầu. Cứ như vậy, vài năm sau, mặc dù Nhất Đạt mới chỉ là
    một học sinh tiểu học, nhưng cậu đã có thể điêu khắc được những bức
    tượng hình người hoặc hình động vật như ý muốn. Dần dần, Nhất Đạt
    trở thành một nhà điêu khắc tượng khá nổi tiếng trong trường.
    Nhưng bắt đầu từ năm nay, các tác phẩm của bố và Nhất Đạt thường
    bị người ta phá hoại. Điều này khiến cậu tức giận lắm!
    Đấy, mới được vài ngày yên ổn, đã lại gây chuyện rồi! Nhất Đạt hạ
    quyết tâm phải phá bằng được vụ án bí ẩn này, cậu bèn xỏ giày vào, chạy
    nhanh đi tìm người bạn tốt của mình - Văn Long.
    - Giúp mình với, Văn Long!
    Văn Long nhìn Nhất Đạt đang thở hổn hển, vội vàng hỏi:
    - Chuyện gì thế?

    Nhất Đạt kể một mạch những việc vừa xảy ra.
    - Ừm! Kẻ phá hoại này chắc chắn phải rất quen thuộc địa hình nhà
    cậu, hơn nữa lại chẳng lấy trộm cái gì, chỉ lấy trộm mấy món đồ không
    đáng tiền… - Văn Long suy nghĩ rất lâu rồi nói tiếp với Nhất Đạt: - Hay
    chúng ta thử dùng cách này…
    Cậu kéo Nhất Đạt lại gần, thì thầm vào tai bạn một hồi, Nhất Đạt gật
    đầu lia lịa.
    Nhất Đạt về tới nhà, vừa âu yếm con mèo con, vừa lấy đất sét ra làm
    tác phẩm mới. Bố ngồi cạnh cảm thấy rất lạ: Lần nào tác phẩm bị phá
    hỏng Nhất Đạt cũng buồn bã mấy ngày trời, sao hôm nay lại tỏ ra bình
    thản thế nhỉ?
    Bề ngoài Nhất Đạt tỏ vẻ thờ ơ, nhưng thực ra trong lòng cậu thì vô
    cùng đắc ý:
    - He he! Kẻ trộm, chẳng phải người thích phá hoại tác phẩm của
    mình sao? Vậy thì mình sẽ làm thật nhiều ”mồi câu”, để ”con cá” này
    ”cắn câu” mới được…
    Mấy ngày sau, tác phẩm của Nhất Đạt và bố đã bày đầy trong phòng.
    Xem ra đã đến lúc ”thu lưới” rồi.
    Hôm đó, Nhất Đạt nói với bố:
    - Bố ơi, lớp con tổ chức hoạt động dã ngoại hai ngày một đêm. Bố
    cho con đi nhé!
    Bố đồng ý ngay:

    - Được, con trai đi chơi vui vẻ nhé!
    Buổi tối hôm đó, Văn Long và Nhất Đạt trốn về nhà Nhất Đạt theo
    dõi tình hình. Hai cậu khom lưng, rón rén bò vào trong sân, phát hiện
    đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng.
    - Ha ha! Con cá cắn câu rồi! - Cả hai vui vẻ đánh mắt ra hiệu cho
    nhau, cùng lẻn tới sát cửa sổ, nhìn vào bên trong, Nhất Đạt lập tức xị
    mặt xuống, chẳng khác nào quả bóng hết hơi, buồn rầu nói khẽ:
    - Cái gì mà cá cắn câu? Bố tớ đang làm việc mà.
    Vừa mới nói xong thì một cảnh tượng khiến cậu kinh ngạc đã xảy ra:
    Bố cầm cái búa, đập nát tác phẩm của mình; sau đó lại đến trước tác
    phẩm của Nhất Đạt, bố nhìn ngắm từng tác phẩm rất lâu, với vẻ trân
    trọng, rồi giơ búa lên đập.
    Nhất Đạt sửng sốt, vội vã lao vào phòng làm việc:
    - Bố! Sao bố lại làm thế?
    Nghe thấy tiếng hét, bố đánh rơi cái búa trong tay, vội vàng giải
    thích:
    - Con trai, con nghe bố nói. Bố chỉ muốn con hiểu rằng, trên thế giới
    này không có cái gì là tốt nhất, chỉ khi không ngừng hành động, con
    mới làm ra được tác phẩm tốt hơn.

    Trưởng thành cùng người nổi
    tiếng
    Triết gia người Hy Lạp, Aristotle từng nói: “Hai quả bi sắt, một quả
    nặng 10 pound, một quả nặng 1 pound, đồng thời rơi xuống từ một độ
    cao, quả nặng 10 pound chắc chắn sẽ rơi xuống trước, tốc độ nhanh gấp
    10 lần quả nặng 1 pound”. Vào thế kỷ XVII, câu nói này vẫn được coi là
    chân lý, nhưng một nhà khoa học trẻ tuổi người Ý tên là Galileo lại nảy
    sinh nghi ngờ: Nếu hai viên bi sắt buộc vào với nhau, quả rơi chậm sẽ
    hạn chế độ rơi của quả rơi nhanh, tốc độ rơi chắc còn chậm hơn tốc độ
    của quả nặng 10 pound; nhưng nếu coi hai viên bi buộc với nhau là một
    chỉnh thể, vậy thì có một chỉnh thể 11 pound, tốc độ rơi của nó phải
    nhanh hơn tốc độ của viên bi nặng 10 pound. Phương án nào là đúng
    đây?

    Thế là Galileo bỏ ra rất nhiều thời gian để làm thí nghiệm, giải quyết
    nghi hoặc trong lòng.
    Một hôm, Galileo đứng trên tháp nghiêng Pisa để làm thí nghiệm.
    Khi hai viên bi đồng thời rơi xuống đất, những người đứng xem đều
    không nén được tiếng kêu kinh ngạc, chúng đã tiếp đất cùng lúc, tốc độ
    rơi của bi sắt không liên quan gì tới trọng lượng của chúng.
    Vậy là chân lý chưa có ai hoài nghi suốt bao nhiêu năm đã bị thí
    nghiệm của Galileo phá vỡ như thế đó.

    Galileo Galilei
    (1564 - 1642)
    Nhà vật lý học, thiên văn học, toán học và triết học người Ý,
    người đi tiên phong trong phong trào thí nghiệm khoa học cận
    đại, được ca ngợi là “cha đẻ của khoa học”.

    Thí nghiệm nhỏ
    Hãy cùng bắt tay vào làm một thí nghiệm nhỏ theo hướng dẫn dưới
    đây, bạn sẽ phát hiện ra rất nhiều việc tưởng chừng không thể làm được,
    đến khi bắt tay vào làm lại trở nên rất dễ dàng đấy.

    Phân loại bột tiêu và muối
    Ôi! Bạn lỡ tay làm đổ lọ tiêu và muối, khiến hai thứ lẫn vào với nhau,
    làm thế nào để phân loại chúng đây?

    Nguyên liệu
    Bột tiêu, muối, đũa, thìa nhựa, đĩa nhỏ.

    Thao tác
    1 Chuẩn bị sẵn muối và bột tiêu.
    2 Đổ hai thứ vào bát, dùng đũa trộn đều.
    3 Sau khi cọ xát thìa nhựa lên quần áo, đặt thìa lên trên
    bát.
    4 Bột tiêu sẽ dính vào thìa nhựa.
    5 Khẽ chuyển động thìa nhựa xuống dưới.
    6 Muối sẽ dính lên thìa.

    Nguyên lý
    Khi thìa nhựa cọ xát với quần áo sẽ sinh ra tĩnh điện, bởi vì trọng
    lượng của bột tiêu nhẹ hơn muối nên khi đưa thìa nhựa có tĩnh điện lại
    gần, bột tiêu sẽ bị hút lên trước muối.

    Một người làm thế nào để nhận thức được
    bản thân? Chắc chắn không phải là thông
    qua suy nghĩ mà là thông qua thực tiễn.
    Goethe
    “Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học“, bất
    cứ việc gì muốn làm tốt, chúng ta đều phải dành

    thời gian học tập và thực hành. Chúng ta muốn học bơi, nếu
    không ra bể bơi để luyện tập thì cho dù có thuộc lòng các bước
    bơi cũng không thể nào bơi được; chúng ta muốn chơi đàn
    piano, nếu không bắt đầu luyện tập từ các nốt đồ, rê, mi thì sẽ
    không bao giờ chơi được bản nhạc nào…
    Có thể, khi mới bắt đầu làm việc gì đó, chúng ta cũng giống
    như Nhất Đạt, tác phẩm làm ra còn thô vụng, nhưng như vậy
    cũng không sao. Chỉ cần có ước mơ, tin vào bản thân, không
    ngừng luyện tập, rèn luyện nhiều lần, tích lũy kinh nghiệm thì
    chúng ta sẽ tiến bộ rất nhanh, cuối cùng thực hiện được ước mơ
    của mình. Vì thế, chúng ta hãy bắt đầu luyện tập ngay từ hôm
    nay nhé!

    Hôm nay, vừa học xong tiết thể dục, cô Vân đã tuyên bố một chuyện
    khiến cả lớp đều vui.
    - Các em, ngày kia, tức là thứ năm, lớp chúng ta sẽ có chuyến du lịch
    đầu xuân. - Cô Vân nói.
    - Du lịch đầu xuân? Nghe tin này, mắt ai cũng sáng lên. Đây quả là
    một tin tốt đẹp.
    Cô Vân nói tiếp:
    - Trong chuyến du lịch lần này, chúng ta sẽ tới một vùng quê, nơi đó
    có sông có núi. Các em đều thích nghịch nước nên lần này chúng ta sẽ
    tổ chức “Cuộc thi bắt cá”. Các em có thể tự do tổ chức thành từng nhóm,
    nhóm nào bắt được nhiều cá nhất sẽ đạt giải nhất.
    - Oh yeah! Thật tuyệt! - Cả lớp hào hứng reo lên: vừa tha hồ nghịch
    nước, lại vừa được bắt cá, có ai mà không thích cơ chứ! Ai cũng đua
    nhau tìm nhóm cho mình. Văn Long, Nhất Đạt, Văn Chương và Thế
    Hùng đương nhiên thành một nhóm rồi.
    Cuối cùng, ngày thứ năm mong đợi cũng đến.
    Nhìn thấy cái đầm rất rộng ngay trước mắt, ai cũng vui vẻ hét lên, vội
    vàng bỏ giày, lội xuống nước.
    - Suỵt! Khẽ thôi các em! - Cô Vân ngăn học sinh lại. - Khi bắt cá, các
    em đừng làm ồn, nếu không cá sẽ chạy khắp nơi, các em không bắt được
    đâu.
    Cả lớp vội vàng im bặt. Lúc này, từng nhóm lần lượt lội xuống đầm,
    cuộc thi bắt cá bắt đầu.

    Nhìn kìa! Hà Dương đang nín thở, chăm chú nhìn theo một con cá,
    nhẹ nhàng lại gần nó, sau đó nhanh nhẹn giơ hai tay ra bắt, một lúc lâu
    sau mới chịu buông tay! Hả! Lòng bàn tay chẳng có gì cả.

    Văn Long cũng ngồi không yên, cậu cũng theo dõi một con cá, rồi
    thoắt cái lấy hai tay vồ lấy nó, không ngờ, con cá vẫn chạy thoát.
    - Bắt thế này thì bao giờ mới được một con? - Văn Long nghĩ bụng.
    Cậu nhìn ra xung quanh, mọi người chẳng ai dám thở mạnh, tất cả thận
    trọng di chuyển trong nước, nhưng vẫn chưa bắt được con cá nào. Phải
    một lúc lâu, nhóm của Trúc Giang mới bắt được hai con cá bé xíu.
    - Không ổn rồi! Chúng ta phải nghĩ cách khác thì mới có thể bắt được
    cá. - Văn Long nhìn ra xung quanh. - Ha ha! Có rồi.
    - Không yên tĩnh được thì mình làm ngược lại: thật ồn ào. - Cậu ghé
    tai nói với Thế Hùng, Văn Chương và Nhất Đạt. Bốn cậu bạn cùng cười
    lớn rồi vỗ tay. Ha ha! Không tin là lần này họ không bắt được cá.
    Bốn bạn nhỏ đi ra giữa đầm, cúi xuống ra sức đào, đào thành một cái
    hố sâu, sau đó bốn bạn cùng lùi về bốn góc, Nhất Đạt hát lớn, Văn Long
    ra sức giậm chân, Văn Chương thì vừa hát vừa nhảy…
    Nghe thấy tiếng huyên náo, tất cả mọi người cùng ngẩng đầu lên,
    không hiểu nhóm Văn Long đang làm gì thế nhỉ? Cô Vân đứng trên bờ
    càng sốt ruột hơn, ra sức ra hiệu cho nhóm của Văn Long yên lặng.
    Nhóm Văn Long không để tâm đến sự nhắc nhở của cô Vân, vẫn vừa
    hát vừa nhảy, rất ồn ào. Cuối cùng cô Vân không nhịn nổi sự tức giận,
    bèn tiến lại gần.
    - Các em làm gì thế? Cá bị các em dọa chạy hết rồi, còn đâu mà bắt
    nữa.

    - Cô nhìn này. - Văn Long kiêu hãnh chỉ tay vào cái thùng nước nhỏ.
    Cô Vân giật mình:
    - Gì thế này? Các em bắt được nửa thùng cá cơ à? Vậy thì hãy kể lại
    kinh nghiệm của mình đi, để các nhóm khác còn học theo!
    - Thưa cô, chẳng phải cô từng nói âm thanh khiến cá chạy về chỗ sâu
    hơn sao? - Văn Long nói. - Thế nên bọn em đào một cái hố ở giữa, sau
    đó tạo tiếng ồn từ bốn phía, bọn cá sợ quá chạy hết về cái hố. Thế là bọn
    em chỉ việc đến đó bắt thôi.
    Nghe Văn Long giải thích, cô Vân vô cùng kinh ngạc, một lúc sau cô
    mỉm cười, khen:
    - Ý tưởng này đúng là rất sáng tạo!

    Ngày 10 tháng 3 năm 1876,
    “Watson, hãy tới đây, tôi cần anh!”,
    đó là câu nói đầu tiên được phát ra
    trong chiếc điện thoại. Câu nói được
    truyền đi từ phòng thí nghiệm của
    Bell và Watson, và đó cũng là câu nói
    trong chiếc điện thoại đầu tiên của
    loài người. Nhưng ít ai biết rằng, phát
    minh vĩ đại này nảy sinh từ một gợi ý
    rất bất ngờ.
    Một hôm, Bell và Watson đang ở
    trong hai căn phòng để thí nghiệm
    máy điện báo của họ. Lúc này, một
    miếng lò xo trên máy điện báo trong
    căn phòng của Watson bị dính trên một miếng sắt từ, Watson đưa tay ra
    kéo cái lò xo thì ở phòng bên kia, Bell kinh ngạc phát hiện ra miếng lò
    xo trên máy điện báo của mình cũng chuyển động và phát ra âm thanh.
    Phát hiện này khiến ông chợt nảy ra một suy nghĩ: Con người nói
    chuyện với một màng sắt mỏng sẽ khiến màng sắt bị rung, vậy nếu đằng
    sau màng sắt đó đặt một miếng sắt điện từ thì sự rung động của màng

    sắt sẽ tạo nên thay đổi khoảng cách với miếng sắt điện từ, khiến lực từ
    thay đổi, miếng sắt điện từ sẽ sinh ra dòng điện biến thiên tương ứng.
    Mà dòng điện này sẽ theo nguồn điện, truyền tới miếng sắt điện từ ở
    máy của người kia, như vậy lại khiến lực từ thay đổi, làm màng sắt rung
    động và sinh ra âm thanh. Nghe suy nghĩ của Bell, Watson rất tán đồng.
    Thế là hai người bắt đầu chuyên tâm vào nghiên cứu, cuối cùng đã
    chế tạo thành công chiếc máy điện thoại đầu tiên của nhân loại.

    Alexander Graham Bell là nhà phát
    minh, nhà khoa học người Scotland.
    Ông sinh ra và trưởng thành ở
    Edinburgh, Scotland, sau đó di cư đến
    Mỹ năm 1871 và trở thành công dân
    Mỹ năm 1882. Ông là người phát minh
    ra điện thoại, thành lập Công ty điện
    thoại Bell.

    Một hôm, nhà phát minh thiên tài Edison giao một cái bóng đèn
    cho trợ lý của mình tên là Upton, yêu cầu anh ta trong thời gian quy
    định phải tính ra dung tích của bóng đèn. Upton cầm bóng đèn nghiên
    cứu rất lâu, dùng thước dây đo chu vi, chiều cao của bóng đèn, còn làm
    rất nhiều phép toán trên giấy, viết kín các con số, liệt kê ra đủ mọi công
    thức, nhưng vẫn không tính được dung tích bóng đèn. Thời gian phải
    đưa ra câu trả lời đang đến gần. Đúng lúc ấy, Edison đi qua cửa phòng
    thí nghiệm, thấy Upton vẫn đang loay hoay với đủ thứ phép tính, ông
    mỉm cười lắc đầu, đi vào phòng, nói với Upton:

    - Để tôi chỉ cho anh biết một cách hay!
    Nói xong, Edison ghé tai nói với Upton điều gì đó. Nghe Edison nói
    xong, Upton mới bừng tỉnh, lập tức đi lấy dụng cụ thí nghiệm, làm theo
    cách của Edison, không lâu sau đó, anh đã tính được dung tích của
    bóng đèn.

    Edison đã nói gì khiến Upton bừng tỉnh? Hãy cùng động não và suy
    nghĩ nhé!

    Edison bảo Upton đổ đầy nước vào bóng đèn, rồi lại đổ số
    nước đó vào cốc chia độ, như thế là có thể tính ra được dung
    tích của bóng đèn rồi.

    Một người có tài năng thiên bẩm tuyệt
    đối không suy nghĩ theo cách của người
    bình thường.
    Stendhal
    Bạn biết không? Mỗi ngày trên thế giới này có
    biết bao nhiêu sự vật mới được sinh ra, mà những
    sự vật mới này xuất hiện là bởi những tư duy sáng tạo không
    ngừng của con người. Nó khiến mọi thứ xung quanh chúng ta
    nảy sinh sự thay đổi liên tục.
    Trong cuộc sống hay trong học tập, khi gặp phải những vấn
    đề khó giải quyết, bạn đừng bao giờ cư xử theo kiểu “nguyên
    tắc” hay cố chấp làm theo những kinh nghiệm sẵn có. Hãy căn
    cứ vào tình hình thực tế để giải quyết vấn đề bằng tư duy sáng
    tạo, hãy luôn để bộ não của bạn được hoạt động một cách tích
    cực nhé!

    5
    Tập thành đại lực sĩ
    Chuyện xung quanh ta
    Chiều nay, cô Vân cầm một tập bài kiểm tra đi vào lớp.
    - Tiết học này chúng ta sẽ làm bài trắc nghiệm số 8. - Cô Vân tuyên
    bố.
    Kiểm tra không có gì đáng ngạc nhiên, cả lớp chỉ ngạc nhiên bởi câu
    sau đó của cô Vân:
    - Thời gian kiểm tra lần này chỉ có 30 phút.
    - Hả! Ba mươi phút thì sao có thể làm hết bài tập được? - Cả lớp bàn
    tán xôn xao.
    Cô Vân ra hiệu cho học sinh yên lặng rồi nói tiếp:
    - Các em, kỳ thi cuối kỳ sắp đến gần rồi, để tất cả các em có kết quả
    thi tốt, chúng ta sẽ rút ngắn thời gian kiểm tra bài ngày hôm nay.
    Học sinh trong lớp còn chưa kịp phản ứng thì cô Vân đã nhanh
    chóng phát đề, sau đó nhìn đồng hồ rồi nói:
    - Chỉ có 30 phút. Các em phải trả lời câu hỏi thật nhanh. Bắt đầu
    tính giờ!
    Cô Vân vừa nói xong, các bạn đều nhanh chóng bắt tay vào làm đề
    của mình.
    Chớp mắt, 30 phút đã trôi qua.
    - Hết giờ! Các em mau hạ bút xuống và nộp bài.
    - Làm thế nào đây? Vẫn còn chưa xong! - Một số bạn trong lớp kêu
    lên.
    Văn Long lấy tay khều Hà Dương ngồi trước, hỏi:

    - Vua thông minh, cậu làm xong chưa?
    Hà Dương lắc đầu:
    - Chưa, còn một câu nhỏ nữa.
    Trúc Giang tỏ ra khó hiểu:
    - Vì sao bỗng dưng cô Vân lại rút ngắn thời gian kiểm tra nhỉ? Như
    thế sẽ khiến chúng mình làm bài không tốt!
    Minh Phương cũng chép miệng lắc đầu, tỏ ý mình không biết.
    - Tớ biết. - Sau lưng họ vang lên giọng nói rất lớn. Tất cả cùng quay
    đầu lại, hóa ra là bạn Văn Cường mới chuyển từ quê lên.
    - Sao cậu biết? Mau nói đi! - Mọi người đều vây lấy cậu.
    Văn Cường đưa tay ra, nói:
    - Đừng vội! Các cậu hãy thử đọ sức lực với tớ. Tất cả các cậu cùng vật
    tay với tớ, xem có thể thắng được không?
    Văn Long và ba người còn lại trong bang Nghịch ngợm nhìn nhau,
    không biết Văn Cường định làm trò gì?
    - Nào! - Văn Cường thấy mọi người còn chần chừ thì giục. Bốn người
    thấy cậu khích như vậy bèn lao đến.
    Nhưng kết quả, dù có cố gắng thế nào, họ cũng không thể vật đổ
    được cánh tay Văn Cường.
    - Kỳ lạ thật! Một mình cậu địch lại bốn người. - Văn Long rất khâm
    phục Văn Cường.
    Văn Cường cười nói:
    - Có gì đâu! Cuối tuần này mời các cậu đến nhà tớ chơi là sẽ biết
    được đáp án.

    Hóa ra bí mật nằm ở nhà Văn Cường! Bang Nghịch ngợm bắt đầu
    mong ngóng ngày cuối tuần.
    Thứ bảy, bốn người bạn tới nhà Văn Cường như đã hẹn. Vừa mới vào
    nhà đã thấy bố của Cường chỉ vào phía góc của chuồng lợn, nói với
    Cường:
    - Đến giờ rồi, bế nó lên đi!
    Bốn người nhìn theo hướng bố Cường chỉ. Trời ơi! Đó là một con lợn
    nặng khoảng ba, bốn mươi cân. Liệu Văn Cường có bế được không? Thật
    bất ngờ, Văn Cường lại gần, sờ đầu con lợn rồi khom người xuống, cau
    mày, dùng lực bế con lợn lên.
    Mọi người đều kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn:
    - Sao cậu có thể làm được như thế?
    Bố của Cường cười nói:
    - Việc này phải tập luyện đấy. Khi con lợn này vẫn còn nhỏ, bác giúp
    Cường thực hiện bài “rèn luyện sức khỏe” hàng ngày, mỗi ngày bế nó đi
    quanh nhà hai vòng rồi lại quay về chuồng lợn, không bao giờ gián
    đoạn. Bây giờ con lợn lớn dần lên, trọng lượng cũng tăng dần lên, lực ở
    tay của Cường dần dần cũng khỏe hơn.
    Bốn người vỡ lẽ ra, đồng thanh nói:
    - Cô Vân rút ngắn thời gian kiểm tra cũng là đang “rèn luyện gánh
    nặng” cho chúng ta!

    Bí mật của tự nhiên

    Một cậu bé nọ nhìn thấy ổ kén trên cành cây. Cậu bèn mang ổ kén về
    nhà, muốn xem ổ kén đó sẽ biến thành bươm bướm như thế nào. Mấy
    ngày sau, trên ổ kén xuất hiện một vết nứt, cậu bé nhìn vào trong, thấy
    một con bướm đang vất vả vật lộn, cơ thể như bị thứ gì đó giữ chặt lại,
    không thể thoát ra ngoài…
    - Ôi! Con bướm đáng thương làm sao, mình phải giúp nó. - Thế là
    cậu cầm cái kéo cắt ổ kén, giúp con bướm thoát ra ngoài. Không ngờ, cơ
    thể con bướm co rút lại, đôi cánh khô quắt đi, không bay lên được,
    chẳng bao lâu thì chết.
    Nhìn con bướm chết đi, cậu bé buồn lắm. Cậu có lòng tốt nên mới
    làm như vậy, cậu không ngờ rằng con bướm phải trải qua quá trình
    tranh đấu vất vả trong ổ kén cho tới khi đôi cánh của nó đủ mạnh để
    thoát ra ngoài, lúc ấy nó mới trở thành một con bướm xinh đẹp và sống
    cuộc đời tự do phiêu du khắp nơi của mình.
    Con người cũng như con bướm nhỏ, phải trải qua rất nhiều khó
    khăn, rèn luyện, trắc trở, thất bại rồi mới dần dần trưởng thành. Đó là
    con đường tất yếu mà ai cũng phải đi qua. Vì vậy, chúng ta cần biết chịu
    đựng gian khổ và rèn luyện từ nhỏ. Rồi có một ngày, chúng ta sẽ phát
    hiện ra mình là người gặt hái được nhiều thành công.

    Trí nhớ có thể rèn luyện

    Các bạn có muốn bí quyết để học giỏi không? Trí nhớ là một yếu tố
    rất quan trọng đấy. Đại văn hào nổi tiếng người Nga, Lev Tolstoy nói:
    “Mỗi ngày tôi đều có hai bài luyện tập, một là bài tập buổi sáng và hai là
    bài tập trí nhớ. Mỗi buổi sáng tôi đều học thuộc bài và từ mới ngoại ngữ
    để kiểm tra và bồi dưỡng trí nhớ của mình”. “Bài tập trí nhớ” của
    Tolstoy chính là ”rèn luyện gánh nặng” cho trí nhớ. Vậy bắt đầu từ hôm
    nay, mỗi ngày chúng ta hãy đặt ra một mục tiêu và một nội dung ghi
    nhớ, chỉ cần tiến hành có kế hoạch thì trí nhớ của chúng ta chắc chắn sẽ
    được nâng cao.

    Hoạt động nhỏ

    Tổng kết
    Hà Dương đã áp dụng bí quyết này nên mỗi ngày bạn ấy lại tiến bộ
    thêm một chút! Chúng ta hãy mau bắt tay vào làm một quyển “Nhật ký
    rèn luyện trí nhớ” của riêng mình nhé.

    Muốn bước chân in được sâu thì đừng đi trên con

    đường bằng phẳng.
    Ngạn ngữ
    Bạn có muốn trở thành một người tài giỏi
    không? Vậy thì đừng quên rèn luyện trí nhớ và thể
    lực của mình nhé. Mỗi ngày hãy đặt ra cho mình
    một mục tiêu, gia tăng áp lực, kiên trì thực hiện,
    như vậy bạn sẽ ngày càng kiên cường và tự tin hơn!

    Trong cuộc đời mình, mỗi người đều sẽ phải trải qua nhiều
    khó khăn và vất vả. Chỉ cần chúng ta có mục tiêu, kiên định
    thực hiện nó, thì sẽ có ngày bạn kinh ngạc phát hiện ra là mình
    đã đạt được rất nhiều thành công.

    Văn Chương có một câu cửa miệng rất nổi tiếng là “biết rồi”. Không
    cần biết ai đang nói gì, đã nói xong hay chưa, cậu luôn vội vàng xua tay,
    ngắt lời họ và nói:
    - Biết rồi, biết rồi…
    Thế nên các bạn cùng lớp đều gọi cậu là “Người biết rồi”. Bạn bè
    trong lớp mỗi khi nói chuyện với cậu đều thấy rất khó chịu, bởi vậy đều
    đồng loạt yêu cầu cậu phải từ bỏ thói quen xấu này. Vậy là cả lớp cử lớp
    trưởng Trúc Giang đại diện nói chuyện với Văn Chương.
    - Văn Chương à, chúng tớ đều cảm thấy nói chuyện với cậu rất căng
    thẳng. Hy vọng khi nói chuyện với mọi người, cậu hãy chú ý lắng nghe,
    ngắt lời người khác là một hành vi rất không lịch sự.
    - Biết rồi. Lần sau sẽ sửa. - Văn Chương khiêm tốn tiếp nhận ý kiến
    của lớp trưởng.
    Không ngờ, mặc dù khiêm tốn nhận lỗi nhưng Văn Chương lại kiên
    quyết không chịu sửa. Những lần sau cậu vẫn lặp lại như thế. Lần này
    thì cả lớp chẳng còn cách nào.
    Chiều nay là tiết tự học cuối cùng. Văn Chương là thành viên đội
    bóng rổ của trường nên bị gọi đi tập bóng, buổi tập luyện kéo dài đến
    tận khi buổi học kết thúc:
    - Mau lên, mau lên. - Văn Chương vừa chạy vừa nghĩ. - Cầu trời bạn
    trực nhật đừng xóa mất bảng của mình! Bởi bài tập về nhà mà cô Vân
    giao đều ghi ở trên bảng.

    Văn Chương thở hổn hển chạy về lớp, các bạn đều đã về hết, chỉ còn
    lại Hà Dương trong lớp. Văn Chương vừa nhìn lên bảng, thấy vô cùng
    thất vọng vì bảng đã bị xóa sạch, chẳng còn chữ nào, chỉ còn lại mấy
    hình vẽ vô duyên.
    Văn Chương giận dữ hỏi Hà Dương:
    - Có phải cậu xóa bài tập trên bảng không?
    Hà Dương thản nhiên trả lời:
    - Đúng thế! Hôm nay tớ trực nhật. Ai bảo cậu về lớp muộn quá, cậu
    nhìn này, mọi người về hết rồi.
    - Được rồi, được rồi. - Văn Chương đang sốt ruột muốn về nhà nên
    chẳng buồn nói chuyện với Hà Dương. - Cậu mau nói cho tớ biết, bài tập
    môn văn hôm nay là gì?
    - Trang 29, phần luyện tập, câu số 1, 2, 3, 4…
    - Biết rồi, biết rồi. - Bệnh cũ của Văn Chương lại tái phát, cậu ngắt
    ngang lời Hà Dương rồi co giò chạy.
    - Còn nữa… - Hà Dương hét to sau lưng.

    Văn Chương như có phép tàng hình, thoáng cái đã chẳng thấy đâu.
    Hà Dương lắc đầu nói:
    - Đừng trách tớ nhé! Tại cậu không chịu nghe tớ nói hết đấy, đúng
    t...
     
    Gửi ý kiến

    Không có gì có thể thay thế văn hóa đọc

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC PHÚ CÁT - TP HUẾ !